Thứ Bảy, 1 tháng 6, 2013

Cho nỗi buồn không tên

CHO NỖI BUỒN KHÔNG TÊN.

Ta hỏi mùa hạ đỏ
Chiều hôm ấy đâu rồi ?
Giọt nắng nào chợt khóc
Cho mùa thành chơi vơi

Ta hỏi gió mùa hạ
Màu hoa cũ còn tươi ?
Long lanh rơi trên cỏ
Ướt một khoảng mây trời.

Ta hỏi người năm cũ
Có khi nào nhớ, quên?
Buồn chợt rơi lên mắt
Dưới chân sỏi đá mềm.
….

Giữa muôn ngàn dấu hỏi
Gục trong giấc cô miên
Hạ đỏ chừng trở lại
Ru trái tim ngoan hiền.

20/5